Thông Điệp Cuộc Sống

Lý của tình thương, sức mạnh của tình thương

Chuyện cậu bé con ở huyện Vân Hồ, Sơn La, cứ thế đạp xe về Hà Nội để thăm đứa em bé bỏng của mình phải đi viện cấp cứu, đã  tạo nên những trao đổi trên mạng. Nhiều người phản đối chuyện này, vì lo lắng và sợ nguy hiểm. Đúng vậy! Nhưng nhìn từ góc độ của trẻ con, của nhân vật trong câu chuyện, là rất đáng suy ngẫm, như cách chia sẻ của Nhà báo Trần Đăng Tuấn dưới đây... 



Cậu bé 13 tuổi, ở Chiềng Yên, một xã của huyện miền núi Vân Hồ, trưa ngày 25/3 vừa rồi đi học về thì biết bố mẹ đã đưa đứa em bé tý của cậu bé về Hà Nội cấp cứu. Cậu bé không nói cho ai biết, lấy chiếc xe đạp trẻ em lên đường đạp về Hà Nội. Trước đó cậu chưa bao giờ ra khỏi xã Chiềng Yên của cậu. Cứ ra đường to, vừa đi vừa hỏi đường. Con đường từ Vân Hồ về đến thành phố Hòa Bình thì tôi thường xuyên đi. Đèo dốc lắm. Không biết cậu đã đạp xe bao nhiêu cây số. Đến khi mệt rồi, trời tối hẳn, cậu được một nhóm thanh niên đi ô tô để ý thấy, dừng xe hỏi han. Căn cứ câu nói của một người trong số họ: "Đưa về Cao Phong gửi vào đồn công an”, thì có thể biết chỗ họ thấy cậu bé là điểm trước thị trấn Cao Phong. Như vậy cậu đã đi ít nhất là 50 - 60km, trong đó có đèo Thung Khe, đèo Đá Trắng, rất dốc. Nếu đã gần Cao Phong, thì có thể tới 70km. Xe hỏng phanh, cậu dùng dép tỳ vào bánh xe hãm xe khi xuống dốc. Mòn vẹt cả dép, chân bị đau, mà vẫn đi.

Vượt hơn 100km, cậu bé đạp xe từ Sơn La xuống Hà Nội để thăm em

Mọi người thương, nhưng cũng phản đối vì như thế là dại dột. Có nhiều người nói không nên khen cậu, như thế là khuyến khích làm chuyện nguy hiểm. Họ nói đúng. Nhưng vẫn phải nói rằng đó là cái đúng của chúng ta, vì lo lắng cho cậu bé nên thấy thế. Còn cậu bé, cậu có cái lý của cậu. Cậu không biết Hà Nội xa đến đâu. Cậu không biết chiếc xe nhỏ kia đâu phải là phương tiện để đi hàng trăm cây số đường có nhiều đèo dốc. Cậu nhất định muốn nhìn thấy đứa em đang nguy hiểm. Cậu tin là có đường, có chiếc xe, đi là đến. Đi là gặp đứa em. Cậu bé không thể ngồi nhà được. Cậu không thể không đi. Cái lý của tình thương là như thế.

Cũng vừa mới đây thôi, báo chí nói về cô bé mười tuổi ở Trung Quốc, có đứa em ba tuổi leo nghịch ở ban công, rớt ra ngoài, may mà lại bám được vào lan can. Có cái gờ rất hẹp bé để chân vào, nhưng tư thế đó bé sẽ chẳng lâu sẽ buông tay rơi xuống từ tầng cao. Bé chị nắm lấy tay em, vừa la khóc vừa giữ. Suốt gần nửa giờ nắm tay em, khóc kêu "Cháu mỏi lắm rồi, cứu cháu!”. Người ta đã phá cửa vào cứu. Và người ta  kinh ngạc:  làm sao đứa trẻ mười tuổi có thể giữ được đứa em như thế bằng ấy thời gian. Sức lực ấy bình thường không có được. Nhưng tình thương yêu, máu mủ ruột rà cho người ta sức mạnh đó, những lúc chẳng có gì ngoài tình thương là vũ khí.

Tôi nhớ lại câu chuyện người xưa kể: Một người vào rừng đào củ. Vô tình anh ta đào đúng chỗ giấu vàng. Một chum đầy. Anh ta sung sướng phát cuồng. Vét vàng nhét vào bao tải. Hết cả số vàng trong chum. Những thỏi vàng đó dĩ nhiên là rất nặng. Anh ta vác vàng đi. Lúc đầu anh ta thấy nặng nhưng hả hê. Vì nặng nghĩ là nhiều vàng. Nhưng rồi càng đi càng thấy quá nặng. Đến con dốc thì nặng thêm gấp bội. Anh ta hì hục leo, kiệt sức. Lên đến đỉnh dốc thì anh ta kiệt sức. Dù đó là vàng, anh ta đã nghĩ đến phải bỏ bớt ra mới đi được. Ham thì ham lắm đấy, nhưng lực bất tòng tâm. Đúng lúc đó, có tiếng cười lanh lảnh của trẻ con. Anh ta thấy một bé gái nhỏ cõng đứa em bụ bẫm chạy lên từ chân dốc. Người vác vàng thấy, bé gái còn nhỏ lắm, đứa em nặng thế kia nếu xét về tương quan cân nặng thì cũng như anh ta với số vàng. Vậy mà sao bé gái vẫn cõng em một mạch lên đỉnh dốc, hai chị em còn ríu rít nói cười nữa. Người đàn ông vác vàng hỏi bé gái: "Sao cháu cõng được em nặng thế lên dốc mà không mệt?”. Bé gái ngạc nhiên trả lời: "Đây là em cháu mà!”.

Vậy đó. Vì đây là em của bé. Là cùng mẹ sinh ra. Nên sao lại có chuyện nặng hay nhẹ. Chỉ có mỗi một điều là chị phải cõng em, và nhất định là cõng leo lên dốc được. Không thể khác.

Cái lý của tình thương yêu là như thế. Cái sức của tình thương yêu là như thế.

Tác giả: Nhà báo Trần Đăng Tuấn

Hãy like/share để khích lệ chúng tôi nhé!

Cùng Chuyên Mục

9 truyện cười thâm thúy về cuộc sống: Đọc xong thì bật cười nhưng ngay lập tức rút ra bài học “xương máu”

9 truyện cười thâm thúy về cuộc sống: Đọc xong thì bật cười nhưng ngay lập tức rút ra bài học “xương máu”

Những câu truyện cười không đơn giản chỉ mang lại tiếng cười giải trí, mà còn ẩn chứa bài học làm người sâu sắc.

Chọn bạn như chọn vận mệnh: Đến tuổi trung niên mới thấu có 4 kiểu người nên thâm giao và 3 kiểu người nên tuyệt giao

Chọn bạn như chọn vận mệnh: Đến tuổi trung niên mới thấu có 4 kiểu người nên thâm giao và 3 kiểu người nên tuyệt giao

Bạn kết giao với người như thế nào thì sẽ biến thành người như thế ấy. Lựa chọn bạn bè như lựa chọn chính vận mệnh và cuộc đời của bạn. Chọn đúng bạn, đường đời dễ bước, chọn sai bạn, đường đời gian nan.

Tâm tốt nhưng miệng lại không tốt, vinh hoa phú quý rồi cũng mất

Tâm tốt nhưng miệng lại không tốt, vinh hoa phú quý rồi cũng mất

Người xưa có câu rằng: “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Trong giáo lý nhà Phật cũng cho rằng ác khẩu sẽ tạo nghiệp báo khôn lường. Vậy nên, đừng để sự tức giận chi phối tâm trí bạn và tước đoạt đi phúc báo của bạn.

Nhà khoa học ngồi suốt 50 năm đưa ra lời cảnh báo trước khi mất: Chúng ta ăn quá nhiều, vận động quá ít !

Nhà khoa học ngồi suốt 50 năm đưa ra lời cảnh báo trước khi mất: Chúng ta ăn quá nhiều, vận động quá ít !

Con người quá tham lam, không ngừng đi thỏa mãn ham muốn của bản thân, thách thức giới hạn của chính mình, gặp đồ ăn, chúng ta không biết cách kiềm chế, tuy ăn nhiều, nhưng vận động ngược lại lại vô cùng ít

Lá thư cha viết gửi con gái: Tài năng là thứ giúp con bay xa, nhưng đạo đức mới là thứ giúp con bay thật lâu

Lá thư cha viết gửi con gái: Tài năng là thứ giúp con bay xa, nhưng đạo đức mới là thứ giúp con bay thật lâu

Nắm bắt mọi cơ hội để cải thiện bản thân, đối diện với cuộc đời đầy giông bão nhưng không chùn bước. Vượt qua khó khăn là trách nhiệm của con, còn tin tưởng vào thực lực của con là trách nhiệm của bố.

Virus chỉ là 1 sứ giả đáng sợ cảnh báo sự vô cảm và 'đoạn kết' của loài người

Virus chỉ là 1 sứ giả đáng sợ cảnh báo sự vô cảm và 'đoạn kết' của loài người

(Tổ Quốc) - Nhà văn nổi tiếng Trung Quốc, chủ nhân của Nobel văn học 2012, đã phải kêu lên: “Những ngày tốt đẹp của nhân loại không còn nhiều nữa”.

2 câu nói dạy làm người: Thứ nhất giữ miệng, thứ hai giữ tâm

2 câu nói dạy làm người: Thứ nhất giữ miệng, thứ hai giữ tâm

Ở đời thì lúc nào cũng có những chuyện diễn ra không vừa với ý mình, giải quyết như nào cho tốt những chuyện đó mới chính là một người khôn ngoan

Nhân sinh: Thắng ở hòa khí, bại ở tính khí, thành công ở đại khí

Nhân sinh: Thắng ở hòa khí, bại ở tính khí, thành công ở đại khí

Cuộc đời mỗi người giống như lái đò trên sông, hòa khí là thuyền, tính khí là sóng, đại khí là bờ. Không có thuyền khó qua sông, sóng to nước siết khó lòng chèo, bờ là điểm cuối, mục đích cuối của người lái đò.

Lương thiện là đúng, nhưng lương thiện quá lại là nguyên cớ khiến bạn bị chèn ép

Lương thiện là đúng, nhưng lương thiện quá lại là nguyên cớ khiến bạn bị chèn ép

Người khôn ngoan, phải nhớ: “Con ngựa tốt sẽ bị người khác cưỡi, người tốt sẽ bị người khác phụ”, lương thiện không phải là điều xấu, nhưng quá lương thiện là lại là một thứ bệnh

4 dấu hiệu khi ngủ cho thấy mỡ đang

4 dấu hiệu khi ngủ cho thấy mỡ đang "chảy" khắp người bạn

Các thành phần chủ yếu trong mỡ máu là cholesterol và triglycerid, trong hệ tuần hoàn máu tồn tại ở trạng thái tách biệt. Một khi hàm lượng mỡ trong máu tăng cao, một lượng chất béo không ngừng tích lũy trong mạch máu sẽ gây nên xơ vữa động mạch, gây tắc nghẽn và biến chứng thành nhiều căn bệnh nguy hiểm.