Tài Chính - Công nghệ - Cuộc sống

Vệt nắng cuối ngày

Cùng đọc và suy ngẫm về thực trạng xã hội hiện nay

Mới chớm hè mà trời đã oi ả, lúc 15 giờ 30 chiều tại sân tòa án Nhân dân Huyện nắng chói chang. Từ trên xe ô tô mang biển số 30F-152- XXX bước xuống, bà Mịch cùng hai người con gái bước vào bên trong. Lúc nhìn hàng ghế trống trơn, bà khẽ quay người nhìn ra phía cổng tòa án như ngóng đợi ai đó. Khi tòa án bắt đầu làm việc, ông Thiện chồng bà Mịch cũng được một người cháu chở tới. Vị nữ thẩm phán nhìn ông cụ ngoài 70, râu tóc bạc phơ đang bước chậm rãi vào phòng xử án, bà nén tiếng thở dài để thực hiện chức năng và quyền hạn của mình. Vì đã trải qua bốn buổi hòa giải và hai lần xử án không thành. Lần này nhận thấy hai bên đều không có tình tiết gì mới nên bà thẩm phán đã tuyên bố cho hai vợ chồng già được thuận tình ly hôn.

15 năm về trước, khi nghe tin cô con gái lớn sinh con đầu lòng, khỏi phải nói hai ông bà đã vui mừng khôn xiết. Chẳng gì gia đình ông bà là tấm gương cho cả xóm Thanh Hạ noi theo. Nhà ông bà là cán bộ, hai cô con gái học hành giỏi giang và đều giành được học bổng khi đỗ vào đại học tại Hà Nội. Sau khi ra trường, cả hai cô con gái đều xin được việc và lấy chồng ở dưới đó. Bà Mịch mới ngoài 50 nên còn trẻ khỏe, còn ông Thiện cũng chỉ vài năm nữa là cầm sổ hưu.

Để giúp con gái mới đẻ, bà Mịch đã bàn với chồng;

Tôi xuống Hà Nội chăm con và trông cháu cho nó cứng cáp, ông ở nhà chịu khó nuôi thêm đàn gà và trồng ít rau để gửi xuống nhé, không gì sạch và tốt bằng cây nhà lá vườn. Nghe bà Mịch nói vậy‎, ông Thiện hào hứng gật đầu ‎ngay. Vậy là sau đó cứ nửa tháng, ông Thiện lại thu hoạch rau, cá, nhiều khi có thêm cả trứng gà để gửi xe khách về Hà Nội cho con gái và cháu ngoại. Cứ nghĩ đến cảnh con đầu cháu sớm là ông quên hết mệt nhọc, hễ cuối tuần rảnh rỗi, ông lại bắt xe khách xuống Hà Nội chơi với cháu và thăm bà, đến chiều hôm sau lại về sớm. Trong thâm tâm ông chỉ nghĩ, bà Mịch đi trông cháu hết năm là về, nhưng mọi việc không như dự tính.

Việc tìm được người giúp việc không hề dễ dàng, trong khi con gái và con rể đều bận công việc. Ông Thiện hàng ngày vẫn cần mẫn trồng rau, nuôi gà cho đến lúc cầm sổ hưu, cũng là lúc cháu ngoại đã lớn và đi nhà trẻ. Hơn ai hết ông Thiện là người mừng nhất, dù không tiện nói ra, nhưng quả thật suốt 3 năm qua là quãng thời gian mà ông cảm thấy hụt hẫng nhất. Do phải lủi thủi một mình trong căn nhà trống trải nên ông Thiện đã tính, về hưu có hai ông bà sớm tối chăm nhau mọi việc sẽ dễ dàng hơn, các cụ hay nói “con chăm cha không bằng bà chăm ông” là thế. theo kế hoạch cuối tuần này bà Mịch sẽ trở về nhà. Nhưng niềm vui của ông Thiện chưa thành hình bỗng vụt tắt.

Buổi chiều hôm đó, bà Mịch đã gọi điện cho chồng thông báo.

Con bé Hằng là đứa con gái thứ hai của ông bà sắp sinh, vậy là bà Mịch vừa hết nhiệm kì chăm cháu đầu ở nhà cô lớn đã vội xách đồ‎ sang nhà cô út để chuẩn bị chăm cháu tiếp. Riêng ông Thiện vẫn được hai cô con gái tín nhiệm giao nhiệm vụ quen thuộc; trồng rau sạch, nuôi gà và cả nuôi lợn để cuối năm còn có thực phẩm ăn tết. Có lẽ nhà ông chỉ đông vui mỗi ngày mùng Ba tết mà thôi. Lúc đó các con cháu về tụ tập đông đủ, mọi người ăn uống và nhìn mấy đứa trẻ nô đùa vang cả góc nhà. Buổi chiều sau khi chất đầy rau quả, thịt gà và lợn vào xe ô tô, bà Mịch lại theo chân hai cô con gái về Hà Nội sớm. Như mọi lần bà vẫn phải chăm cháu luân phiên cho các con, ngày tết còn bận hơn vì con gái và con rể còn bận đi chúc tết.

Chiều nay bà Mịch ngồi bất động hàng giờ tại gian thờ Phật trên tầng 5 nhà cô con gái lớn. Mặc cho đứa cháu đi học về đang cằn nhằn, vì không thấy cơm nước sẵn sàng như mọi ngày. Tiếng con gái lớn réo rắt; Bà hôm nay chắc mải xem phim rồi ngủ quên hay sao mà chưa nấu cơm, khéo lại muộn giờ học thêm của con bé. Tiếng kinh tụng niệm được phát ra từ chiếc đài nhỏ đã giúp bà quên đi thực tại, cũng như mọi âm thanh từ các tầng dưới vọng lên. Những dòng nước mắt tuôn dài trên khuôn mặt đã nhuốm màu thời gian của bà.

Tin ông Thiện có quan hệ và chung sống như vợ chồng với một người phụ nữ cùng làng khiến bà Mịch bị sốc và choáng váng. Trong mắt bà, ông luôn là người chồng mẫu mực, người cha, người ông đáng kính. Vậy mà ở cái tuổi gần đất xa trời, ông lại vứt bỏ tất cả để chạy theo người đàn bà khác. Quả thật. dù có nằm mơ bà cũng không ngờ cơ sự lại ra thế này, bà dằn vặt tâm can vì đau khổ. Thương mẹ, dù bận nhiều công việc nhưng ngay tối hôm đó hai cô con gái đã gọi điện để chất vấn ông Thiện. Mặc cho đứa con gái vừa chì chiết vừa lên mặt rao giảng về đạo đức và lối sống với bố mình, ông Thiện vẫn kiên nhẫn lắng nghe cho hết. Đến gần cuối buổi nói chuyện, ông khẽ hỏi hai người con và cũng để cho bà Mịch nghe thấy;

Khi các con bé, ai là người chăm lo cho các con ăn học đến nơi đến chốn... Khi các con lên Hà Nội học, ai là người chắt chiu dành dụm từng đồng lương ít ỏi gửi lên cho các con yên tâm ăn học…Khi các con lập gia đình và có con, ai là người trồng rau, nuôi gà để hàng tháng gửi lên cho hai gia đình các con có rau và thức phẩm sạch để ăn?

Ngừng một chút, ông Thiện nói tiếp;

Nếu phải sống xa chồng của mình hơn 10 năm, các con sẽ sống như thế nào…Trước sự ngạc nhiên của hai người con và bà vợ, ông Thiện chậm rãi kết luận;

Đạo đức phải xuất phát từ trái tim và hành động, không phải ở mấy lời sáo rỗng.

Nói xong ông cúp máy.

Việc tăng gia để có rau và thực phẩm sạch gửi lên cho hai cô con gái kéo dài hơn ông Thiện dự kiến. Lúc đầu chỉ là chăm cháu có 3 năm ở nhà cô con gái lớn, sau lại đến chăm con cho cô thứ hai. Người ta nói “một mẹ già bằng ba người ở” quả không sai. Hai cô con gái luôn tranh giành bà mẹ về chăm con cho mình, cô nào cũng hết đẻ đứa đầu lại đến đứa thứ hai. Cứ như vậy ròng rã hơn 10 năm trời. Thời gian đầu ông Thiện còn chăm gọi điện thoại, và mong ngóng bà Mịch về chơi. Nhưng rồi sự mong ngóng cũng thành vô vọng, các con ông đều bận rộn nên bà không mấy khi được về với ông. Chính những năm sống thui thủi một mình ở quê, khiến ông cảm thấy mình có vợ con mà cũng như không. Ông chưa già mà đã sống cô đơn như người góa bụa vậy, hai cô con gái ngoài việc gọi điện hỏi xem bao giờ có rau và gà gửi lên cho các cháu, hầu như không mấy bận tâm xem bố mình sống ra sao hay cần gì.

Rồi cái gì đến cũng phải đến, bỏ qua sự gièm pha của xóm làng, ông Thiện đã qua lại tình cảm với cô Tân ở xóm bãi, mặc cho mấy luống rau không người chăm sóc đã hỏng hết, chuồng gà cũng bỏ không. Sau một thời gian thấy tâm đầu ‎ hợp, ông Thiện đã chuyển luôn đến nhà cô Tân để cùng chung sống. Bản thân ông cũng phải suy nghĩ rất nhiều về việc đó, trước khi chuyển về một nhà với cô Tân, dù đau buồn nhưng ông Thiện quyết định gửi đơn xin ly hôn với bà Mịch.

Tòa án xử ly hôn đơn thuần là công việc mang tính thủ tục hành chính. Còn thực tế ông Thiện cảm thấy mình đã thành người xa lạ với những đứa con do mình nuôi nấng, chăm bẵm từ bé. Bà Mịch vợ ông, cũng từ lâu đã không còn là chỗ để ông có thể chia sẻ và trút bầu tâm sự được nữa, hơn 10 năm mải chăm cháu khiến ông bà trở lên xa cách. Ở trên quê, nhiều khi trái gió trở trời, ông thèm ăn một bát cháo hay đơn giản chỉ là bàn tay vuốt ve mang hơi ấm của người phụ nữ cũng không có. Bản thân ông biết mình chưa già nên vẫn có nhu cầu quan hệ tình dục như mọi người, nhưng oái ăm ở chỗ, ông rơi vào thế có vợ cũng như không. Bao năm tháng sống trong cô đơn đã bào mòn tinh thần và sức khỏe, việc ông phải đi tìm hơi ấm và tình cảm ở người phụ nữ khác là điều không thể tránh khỏi.

Trong suốt quá trình hỏi đáp đến khi kết thúc phiên tòa, hai người con gái không hề nhìn mặt người cha già một lần nào. Phiên tòa kết thúc, dù rất muốn nói gì đó với người từng gắn bó 50 năm với mình, bà Mịch đã bị hai cô con gái dắt ngay ra xe để về Hà Nội luôn. Ở tuổi 72 ông Thiện lại bắt đầu cuộc sống mới, với nhiều nỗi niềm tâm sự không dễ gì nói ra được. Ông cay đắng ngước nhìn chiếc xe ô tô chở bà Mịch, người đã thành vợ cũ cùng mấy đứa con dần mất hút ngay con đường phía trước mặt.

Tình cảnh của ông và bà bây giờ khác nào câu thơ;

“Duyên trăm năm dứt đoạn

Tình một thuở còn hương"

Hơn ai hết ông biết rõ, chính sự vô tâm và ích kỉ của hai người con gái, sự đắm đuối vì con vì cháu của bà Mịch, khiến cho hai ông bà phải dắt nhau ra tòa ở cái tuổi, đáng ra cần được nghỉ ngơi xum vầy bên con cháu.

Vệt nắng cuối ngày như đổ dài theo từng bước chân của ông.

Tác giả: Penci Plack

(Nguồn FB)

Hãy like/share để khích lệ chúng tôi nhé!

Cùng Chuyên Mục

HLV Park: 'Thắng Thái Lan không phải là điều quá đặc biệt với Việt Nam'

HLV Park: 'Thắng Thái Lan không phải là điều quá đặc biệt với Việt Nam'

Chiến lược gia đội tuyển Việt Nam tự hào về các học trò, nhưng không quá đề cao chiến thắng 1-0 trên sân của Thái Lan ở giải King's Cup 2019.

Làm đĩ...

Làm đĩ...

Chị đã chọn cái nghề hạ lưu nhất mà người đời đều khinh bỉ: "LÀM ĐĨ".

10 máy ảnh compact được dân du lịch ưa chuộng

10 máy ảnh compact được dân du lịch ưa chuộng

Chuyên trang Techradar gợi ý các máy compact hàng đầu cho những người thích di chuyển với điểm chung là thân hình gọn nhẹ, cấu hình tốt.

Nên lấy vợ đẹp hay xấu

Nên lấy vợ đẹp hay xấu

Vua Arthur trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài...

HLV Park Hang-seo: 'Từ nay không còn phải sợ Thái Lan nữa'

HLV Park Hang-seo: 'Từ nay không còn phải sợ Thái Lan nữa'

Nhà cầm quân của Việt Nam thừa nhận bất ngờ với chiến thắng 4-0 ở lượt cuối bảng K vòng loại U23 châu Á, tối 26/3.

Học để tự do

Học để tự do

Gần đây, tôi được mời nói chuyện về kỹ năng sống tại các trường phổ thông trung học. Tôi thường hỏi các em: “Học để làm gì?”. Số đông đều nói học để vào đại học, như bố mẹ em mong.

Cụ ông 92 tuổi bao vợ cùng 16 người con đi Đà Lạt - Nha Trang, các cháu chỉ được ở nhà hóng ảnh

Cụ ông 92 tuổi bao vợ cùng 16 người con đi Đà Lạt - Nha Trang, các cháu chỉ được ở nhà hóng ảnh

Một lần “chơi lớn”, cụ ông 92 tuổi khiến tất cả phải trầm trồ khi lên kế hoạch đi chơi hậu 8-3 cho cả gia đình chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ.

Chuyên gia Vũ Thế Thành: Đừng nấp dưới cái áo 'an toàn thực phẩm', đẩy nước mắm truyền thống vào cửa tử!

Chuyên gia Vũ Thế Thành: Đừng nấp dưới cái áo 'an toàn thực phẩm', đẩy nước mắm truyền thống vào cửa tử!

"Xuất khẩu nước mắm truyền thống hiện rất khó khăn do quy định về histamin, mà theo tôi là bất hợp lý, mình tự chặt chân mình...

7 cách để nằm nhà vẫn giàu

7 cách để nằm nhà vẫn giàu

Để tiền lương tự chuyển ngay thành sổ tiết kiệm mỗi tháng, bạn sẽ không bị cám dỗ tiêu vì còn chưa kịp nhìn thấy nó.

Triệu phú Mỹ: 'Theo đuổi đam mê sẽ có tiền' là lời khuyên ngớ ngẩn

Triệu phú Mỹ: 'Theo đuổi đam mê sẽ có tiền' là lời khuyên ngớ ngẩn

"Cứ theo đuổi đam mê, tiền bạc sẽ tới - một lời khuyên vô nghĩa", doanh nhân, đồng thời là giáo sư marketing tại Đại học New York nói.